HỌC CÁCH QUAN SÁT

KUNZIG SHAMAR RINPOCHE

Hỏi: Điều gì là quan trọng đối với các Phật tử?

Sharmapa: Để có thể thực hành Phật pháp, điều quan trọng là chúng ta học và thực thành vì chính bản thân mình. Có nhiều phương pháp tiếp cận Phật giáo khác nhau. Nếu một người bận rộn với công việc và gia đình nhưng vẫn muốn một phương pháp thực tập giản hàng ngày, thì một sự hiểu biết có giới giạn về Phật Pháp là đủ rồi. Nhưng nếu bạn muốn hiểu một cách sâu sắc và thực hành một cách rốt ráo thì bạn cần phải tiếp xúc nhiều với giáo pháp. Khi bạn đã nghiên cứu một cách nghiêm túc và phân tích những lời dạy của Đức Phật, bạn cần liên hệ những gì bạn đã học được đó với thiền định để chúng trở thành những trải nghiệm thực tế. Phật Pháp rất rộng lớn và phong phú. Phật pháp không chỉ là một tín ngưỡng hoặc một niềm tin. Do đó, cần có thời gian để học tập và thực hành Phật pháp một cách đúng đắn.

Hỏi: Nhiều người không có thời gian để học tập một cách chuyên sâu hoặc nhập thất trong thời gian dài. Làm sao để họ có thể học tập và thực thành tốt nhất ngay trong đời sống hàng ngày?

Sharmapa: Về việc học tập, một người có thể đạt được trình độ căn bản về Madhyamaka (Trung Quán), về sự trao tuyền và về ý nghĩa của chúng. Về việc thiền định, thực hành càng nhiều càng tốt. Vẫn có những người thực hành thiền định tại nhà và thành công, không cần tới nhập thất dài ngày.

Đầu tiên, hãy học tất cả những gì mà bạn có thể học về Phật pháp căn bản để có thể thực hành thiền định một cách đúng đắn nhất. Nếu bạn bắt đầu theo cách này, bạn có thể có cơ hội để thực hành một cách sâu sắc khi về già bởi vì bạn đã tạo được nền tảng căn bản trong suốt cuộc đời mình.

Hỏi: Để có kiến thức, chúng ta cần phải có thầy và chúng ta phải có lòng tin vào những vị thầy này. Làm thế nào để phát triển lòng tin này?

Sharmapa: Lòng tin đến cùng với kiến thức. Nếu bạn không có kiến thức về phương pháp thực hành, bạn sẽ không thể có lòng tin được. Lòng tin nghĩa là hiểu biết về phương pháp thực hành, có lòng tin vào kiến thức của chính bạn. Nếu bạn học tập, nghiên cứu một cách nghiêm túc, lòng tin sẽ tự nó phát triển.

Ví dụ, một người mù cần có một người hướng dẫn mà anh ta có thể tin tưởng một cách hoàn toàn. Nếu bạn thích bị mù, bạn sẽ luôn luôn cần một người hướng dẫn. Nhưng nếu bạn không muốn bị mù, bạn có thể học cách nhìn nhận. Một cách từ từ, bạn có thể mở rộng tầm nhìn và học cách tin tưởng vào cách nhìn và cách thực hành của mình. Cần một vị thầy không có nghĩa là bạn phải  bám chặt lấy thầy như thể một người mù cần con chó dẫn đường cho anh ta.

Hỏi: Ông thật sự muốn nói gì khi đưa ra ví dụ này?

Sharmapa: Tôi đang nói rằng một người khi gặp Phật pháp trở nên quá kích và trở thành quá nhiệt tình. Họ chạy lòng vòng với những chiếc áo thun in câu chú OM MANI PEME HUNG. Họ muốn luồn vào dưới lớp da của thầy họ. Thậm chí còn cố gắng để nghe giống như là thầy họ và bắt chước thầy theo nhiều cách.

Trong Phật giáo, một sự hiểu biết nhân văn tự nhiên là điều quan trọng. Tây Tạng có một câu nói cho trường hợp này: “người kinh doanh giỏi khi học Phật pháp sẽ trở thành người thực hành giỏi” Một người kinh doanh có những sự hiểu biết thực tế và những cách suy nghĩ rõ ràng, mà những điều này là quan trọng cho việc thực hành Phật pháp. 

Một người nên học tập theo thầy của họ như thế nào?

Sharmapa: Bạn nên tôn trọng và biết ơn khi nghĩ về thầy của mình. Nếu bạn đang theo một vị thầy nào, hãy kiên định với thầy đó. Bạn cũng nên thận trọng rằng khi bạn đã thu nhận được những kiến thức  sâu sắc, bạn không bỏ rơi thầy. Vì điều này sẽ đưa tới những hậu quả xấu. Ví dụ như, sau khi bạn đã học xong một ngôn ngữ, bạn sẽ không quay lưng đi và không chào hỏi gì người đã dạy mình. Thực tế thì bạn nợ người đó rất nhiều.

 

Hỏi: Làm sao để có thể đánh giá những phẩm chất mà một vị thầy có?

Sharmapa: Mọi người thường cho rằng tất cả những thầy tu Tây Tạng đều có rất nhiều kiến thức. Bộ áo cà sa của họ rất ấn tượng. Nhưng thật ra, phần lớn không học nhiều. Để học tập một cách thích đáng cần phải được dạy dỗ một cách chính thống. Tại Tây Tạng, mặc áo cà sa là một truyền thống văn hóa. Một người mặc áo cà sa không nhất thiết là đã đạt tới giác ngộ. Những người thực hành phật pháp cần những vị thầy thật sự, có chứng ngộ và đã hoàn tất chương trình đào tạo dành cho mình. Những  vị thầy này không nhất thiết phải là tu sĩ, họ có thể là những cư sĩ có kiến thức. Để tránh những khó khăn trong quá trình học Phật Pháp, một người nên theo Phật Pháp, thay vì theo thầy. Một học trò có thể tiếp cận Phật Pháp một cách gần gụi hơn cả một vị thầy. Điều này xảy ra khi một vị thầy truyền dạy những nội dung một cách chuẩn xác nhưng lại không sống đúng với ý nghĩa của những nội dung đó.

Trong thực tế, một vị thầy đáng tin cậy cần có kiến thức và lòng từ bi vĩ đại. Theo truyền thống Kim Cương Thừa, thầy thường phải đã giác ngộ.  Do đó, lòng tin có thể phát triển thông qua những phẩm chất này, nhưng điều quan trọng là cần phải phát triển lòng tin thông qua học tập, nghiên cứu.

Hỏi: Có thể đánh giá một vị thầy không?

Sharmapa: Nếu bạn có kiến thức sâu sắc về triết lý của Kim Cương Thừa, bạn có thể đánh giá thầy của mình. Bạn có thể xem xét nền giáo dục và những trao truyển mà vị thầy đó đã nhận được và cách mà vị đó thực hành. Điều này cũng giống như là đánh giá một vị giáo sư đại học. Bạn có thể nhìn ra một vị giáo sư giỏi như thế nào trong chuyên ngành của mình thông qua việc hỏi thăm học trò hoặc các vị giáo sư khác. Bằng cách này, bạn có thể kiểm tra kiến thức của một vị thầy. Tuy nhiên, phẩm chất thiền định của một vị thầy chỉ có thể được đánh giá khi chính bạn đã phát triển thiền định. Và đo đó, điều quan trọng đầu tiên là bạn cần phải trở nên gần gụi với Phật Pháp trước đã.

Hỏi: Đâu là điểm kiết nối giữa Đại Thừa và Kim Cương Thừa?

Sharmapa: Bạn không thể nói về một mối quan hệ hoặc kết nối giữa Đại Thừa và Kim Cương Thừa bởi vì một mối quan hệ chỉ có thể tồn tại giữa hai vật thể riêng biệt. Đại Thừa và Kim Cương Thừa không thể tách rời, đây không phải là hai thứ riêng biệt. Các phương pháp của Kim Cương Thừa hoàn toàn dựa vào Đại Thừa. Điều này có thể được thể hiện qua các ví dụ. Theo Kim Cương Thừa, nếu bạn thiền định dựa vào phẩm chất của một vị Phật, những phẩm chất này hiện lên từ những hình dung từ sự không thể tách rời của tính không và lòng từ bi. Tính không không phải chỉ là một hố đen và lòng từ bi không phải là những cảm xúc thông thường của chúng ta dành cho những người khác. Vậy tính không và lòng từ bi có nghĩa là gì? Cả hai cụm từ này đã được giải thích một cách cụ thể trong Đại Thừa. Bạn cần nền tảng của Đại Thừa để hiểu và áp dụng một cách chuẩn xác các phương pháp của Kim Cương Thừa. Ví dụ như khi chữ HRIH đại diện cho bản chất tự nhiên của tâm hiện lên, những phẩm chất này đã được mô tả kỹ lưỡng trong Đại Thừa. Những ví dụ này thể hiện cách mà Đại Thừa và Kim Cương Thừa là không thể tách rời.

Hỏi: Điều này có nghĩa là không có Kim Cương Thừa mà không có nền tảng của Đại Thừa?

Sharmapa: Đúng vậy, chúng không thể tách rời. Không có Kim Cương Thừa mà bạn có thể tách riêng ra và thực hành một cách độc lập khỏi cách nhìn và thiền định của Đại Thừa. Những phương pháp của Kim Cương Thừa được xây dựng dựa trên Đại Thừa. Chúng giống như là phân bón thúc đẩy cho quá trình phát triển vậy. Thực tế, Kim Cương Thừa cung cấp những công cụ trợ giúp, nhưng chưa bao giờ tách biệt khỏi cách nhìn của Đại Thừa. 

Lama Ole Nidahl

 


More information:



Share: