THỰC HÀNH PHẬT PHÁP

  KARMAPA RANGJUNG RIGPE DORJEViệc thực hành phật pháp đòi hỏi một số khả năng nhất định. Cách những tiềm năng này cùng tạo nên những hoàn cảnh thực tế cho người thực thành và tiềm năng tới mức nào trong từng hoàn cảnh phụ thuộc vào khả năng của mỗi chúng sinh riêng biệt. Nó tùy thuộc vào những phương pháp mà một người có thể học hỏi, ví dự như Đại Thừa, Tiểu Thừa. Tại thời điểm này trong đời sống của chúng ta, các phương pháp của Đại Thừa là có khả năng.  Các phương pháp này rất quý báu và hiếm có. Mối quan tâm của chúng ta về sự phát triển và trách nhiệm đặt chúng ta vào một vị trí từ đó kết hợp tính quý hiếm của các pháp Đại Thừa vào đời sống của chúng ta. Thông qua đó, trải nghiệm về việc không quay trở lại cõi Ta Bà và hạnh phúc tuyệt đối là hoàn toàn có thể xảy ra và là trải nghiệm riêng biệt của mỗi cá nhân.

Khi tâm trí ta đang đi lang thang, đôi khi chúng ta nghĩ rằng bất kể chúng ta có thực tập hay không, Phật pháp vẫn luôn có sẵn đó. Nếu quý vị có suy nghĩ đó thì đây thật sự là một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Bất kỳ khoảnh khắc ngắn nào, bất kỳ thời gian nào mà một người có thể sử dụng để thực hành, người đó phải tận dụng nó. Nếu một người không chịu trách nhiệm này và không tôn trọng các phương pháp tu tập của Đại Thừa và Kim Cương Thừa, chắc chắn có khả năng là người đó sẽ tự hại mình và những người bạn đồng tu mà người đó có quan hệ. Việc thiếu tập trung vào các trách nhiệm trên con đường tu tập Đại Thừa sẽ dẫn tới sự đổ vỡ của các Tam muội gia giới (Samaya). Do đó, một cách nghiêm túc, một người cần phải làm theo bất kỳ cách nào có thể để duy trì thực hành.

Nếu bạn nghĩ rằng các pháp là không đáng kể vì thực tại sẽ tùy thuộc vào thái độ của bạn mà biểu hiện thì bạn đã sai lầm lớn. Thực tế là các pháp bị che phủ nên bạn không thể suy đoán về chúng. Mặt khác, giá trị của các pháp đã được kiểm chứng bằng tính hiệu quả vượt thời gian của nó kể từ thời của Đức Phật cho tới nay. Đây là điều cần quan tâm tới. Bạn phải nhận thức một cách sâu sắc về sự quý hiếm của các pháp, để từ đó, hiểu rằng thật sự không có gì quan trọng hơn so với việc thực hành Phật pháp trong đời sống này và những đời sống tiếp theo.

Trong một hoàn cảnh đời sống phàm tục đơn giản, trong ngành thương mại, một doanh nhân lên kế hoạch thực hiện một sự án, anh ta biết chi phí của dự án đó, giả định là một triệu USD và tất cả những chi tiết của dự án một cách chuẩn xác nhất. Sự quan trọng tuyệt đối gắn liền với những dự án như vậy trong thế giới thương mại, và nguồn năng lượng lớn được đặt vào đó để đảm bảo kết quả thành công sau cùng. Điểm chính là, nếu một người bỏ lượng công sức này cho một việc có bản chất tạm thời, tại sao không đặt nó vào trong một dự án sẽ mang lại cho chúng ta những kết quả tạm thời cũng như những lợi ích tối thượng? Nếu bạn nhận được một lễ quán đảnh hoặc một sự giải thích, nếu bạn có thể phát triển nhận thức về tầm quan trọng của Phật Pháp, thì giữa bạn và các giáo pháp Đại thừa có mối liên hệ nào đó và do đó, sẽ đi tới những sự hoàn thiện. Nếu có một cam kết chân thực cho các pháp, bạn sẽ có thể phát triển lòng tự tin và sự thật có nhiều ý nghĩa và tuyệt đối, và lòng từ bi hướng về tất cả chúng sinh. Khi có một sự hiểu biết thật sự về tính phổ quát của cách thức hoạt động của nghiệp thì bản chất của luật nhân quả cũng sẽ xuất hiện.

Các hành động và khát vọng bồ tát có năng lực rất lớn bởi vì ngay từ đầu, khi một vị Bồ tát khởi sự trên con đường tu tập, ngài đã mong muốn thực hành vì lợi lạc và sự giải thoát cho tất cả chúng sinh cùng với ý định mạnh mẽ, rõ ràng. Chính vì sự quyết tâm chân thành ẩn chứa trong khát vọng này mà mọi hành động cần thực hiện vì lợi ích và giải thoát chúng sinh được thực hiện với năng lượng vĩ đại và không mệt mỏi. Đi trên con đường này, nhưng ở một cấp độ khác với cấp độ mà các vị Bồ tát trải nghiệm, một người thấy mình càng ngày càng trở nên có khả năng mang lại lợi lạc cho vô số chúng sinh. Đó là cách mà một vị Bồ tát đã khởi đầu trên con đường này.

Khi một vị Bồ tát thực hành vì lợi lạc của tất cả chúng sinh cùng với những ước nguyện và hành động chính đáng, thì sẽ có kết quả trọn vẹn. Ước nguyện chính đáng là không có bất kỳ sự ích kỷ nào trong cách mong đợi, nghi ngờ, hy vọng, bám víu hoặc ác cảm liên quan tới sự thành công hoặc thất bại dưới bất kỳ hình thức nào. Tâm bồ đề là hoàn toàn trong sáng, không một vết nhơ, là việc thực hành không ngừng và với tất cả trái tim vì lợi lạc của chúng sinh. Không có một khoảnh khắc nào cho sự nghi ngờ hoặc do dự, vì những chướng ngại này đã bị vượt qua. Những cách thức của một vị Bồ tát là rất hiền lành, bởi vì tất cả những hành động và những đam mê bất thiện đã bị loại bỏ. Không chỉ có những hành vi bất hiện bị loại bỏ trong đời sống của một vị Bồ tát mà cả những nguồn gốc cho các hoàn cảnh bất thiện trong tương lai cũng bị loại trừ. Các công việc được hoàn tất chỉ với một lý do: lợi lạc của các chúng sinh khác, không chỉ những hành động trực tiếp mà cả những hành động tạo dựng nên nền tảng cho những lợi lạc trong tương lai. Khi các vị Bồ tát bắt đầu hành động, họ có thể tạo nên vô vàn lợi lạc cho chúng sinh, tạo nên lòng tốt không sợ hãi, không nghi ngờ hay mong cầu, giống như là Bồ Tát Quán Thế Âm  – Avalokitesvara hoặc Bồ Tát Kim Cương Thủ _ Vajrapani và những vị Bồ tát khác.

Tất cả những ai có các phẩm chất bồ tát đều có quyền năng và đều lợi lạc cho muôn vàn chúng sinh như nhau, mọi chuyện có vẻ như là diễn ra theo yêu cầu của họ. Đôi khi, những cây sen và hoa sen đẹp đẽ được các vị Bồ tát tạo nên và trồng ở giữa biển hoặc một giọt nước mắt biến thành một đại dương. Tất cả mọi thứ trong tự nhiện đều là sở nguyện của các vị Bồ tát. Lửa có thể hiện ra như là nước, nước có thể hiện ra như là lửa. Tất cả đều là là sức mạnh, nguyện lực và hành động của Bồ tát. Đối với chúng ta, điều này có nghĩa là việc thực hành bồ tát đạo phải được tập trung hoàn toàn và vào mọi lúc mọi nơi, với toàn bộ nhận thức của chúng ta, và phải luôn được thực hành.

Nếu một người chuẩn bị thiền định dựa vào tính không, ví dụ là như thế, một mặt, một người phải không được thất bại trong việc quy y Tam Bảo và mặt kia, phải luôn luôn tạo ra lòng từ bi hướng về tất cả chúng sinh. Bản chất thật của tính không là tâm bồ tát. Nếu không có trải nghiệm của tâm bồ tát toàn vẹn, ngay cả khi một người cho là mình đã nhận ra tính không, thì cũng không có gì đặc biệt cả.

Tại điểm này, bạn có cơ hội để tiếp nhận các bài giảng. Chỉ cần có thầy, sẽ có các phương tiện. Bạn có thể đã nhận nhiều mức độ giảng dạy và điều quan trọng là bạn phải thực hành những gì đã được học. Tôi đang nhấn mạnh một điều mà chắc là bạn đã được nghe nhiều lần rồi. Và cần phải có sự kết nối toàn diện cho chánh niệm và sự tôn trọng, cho việc tôn trọng những gì đã hiểu, đã tiếp nhận. Cần phải thực hành hướng tới sự hiểu biết toàn diện các bài giảng và nhận thức trọn vẹn các ý nghĩa. Và điều cuối cùng, quan trọng nhất, một lần nữa, tôi xin nhấn mạnh tầm quan trọng của thực hành bồ tát đạo, tâm giác ngộ bằng cách từng bước bước trên con đường Kim Cương Thừa. Tâm bồ tát là điều tối cần thiết. Do đó, mọi thứ đều được xây dựng trên nền tảng của sự thực hành bồ tát đạo, và để theo đuổi một cách nghiêm túc bất cứ điều gì làm phát triển hoặc hỗ trợ việc thực hành bồ tát đạo sẽ tạo nên những hoàn cảnh thích hợp cho tâm bồ tát phát triển.

Một ví dụ của một phương tiện để phát triển tâm Bồ tát là Pratimoksa (Ba La Đề Mộc Xoa – Biệt giải thoát) . Theo truyền thống Pratimoksa, có bảy cấp độ tự kiềm chế các ham muốn của mình.  Chúng được biết đến như là những giới luật. Quy y Tam bảo là điều quan trọng nhất để bước vào quá trình thực tập những giới luật này. Sau khi quy y, bạn có thể tiếp nhận bất kỳ giới luật nào mà bạn có thể. Việc giữ gìn những giới luật này sẽ giúp bạn củng cố con đường bồ tát và giúp bạn bước một cách đơn giản, vững vàng, và chân thành trên con đường đó. Tầm quan trọng của việc áp dụng sự tự kiềm chế, các giới luật phải không được bỏ qua. Chúng là điều kiện cần thiết để ba loại độc chất: bám víu, vô minh và giận dữ bị loại bỏ một cách mạnh mẽ. Khi một người loại bỏ được những điều kiện này và để áp dụng các chất chống lại những độc chất này, thì những sự thực hành của sự kiềm chế, như được thể hiện trong Biệt giải thoát – Pratimoksa là những công cụ cần thiết.

Sau đó, chúng ta có những giới luật Đại Thừa. Chúng ta phải thực hành sống theo những lý tưởng Đại thừa mà chúng ta bàn tới: sự phát triển của thái độ giác ngộ, sự quan tâm tới lợi ích và giải thoát của tất cả chúng sinh. Xét dưới góc cạnh vật chất, đất nước này rất giàu có, nghĩa là đời sống mỗi người bận rộn hơn so với các nơi khác trên thế giới và con người bị nhiều những yêu cầu trần tục chi phối. Chính bởi vì những sự lo lắng vật chất chi phối quá nhiều, tốc độ của các hoạt động sống tăng lên. Một hoàn cảnh bận rộn đưa tới một hoàn cảnh bận rộn khác và cứ thế tiếp diễn. Bạn lúc nào cũng bận rộn. Sự thật của sự tồn tại luân hồi được thể hiện rất rõ ràng trong đời sống của bạn. Để cứu vãn tình hình này, đầu tiên là phải làm cho tâm an ổn. Đừng để cho hoàn cảnh xung quanh kéo bạn đi. Phát triển tới một cấp độ nhất định của sự yên tĩnh. Tu dưỡng việc kiểm soát đơn giản đối với tâm thức, sự tĩnh lặng. Ít nhất, một cấp độ rộng mở của tâm thức cần phải được phát triển. Không cần biết bạn là ai, đầu tiên, tất cả mọi người cần phải thực hành thiền định căn bản và những thực hành được xây dựng để đưa sự bình an tới cho tâm của những ai luôn bị chi phối bởi ngoại cảnh. Đây là bước đầu tiên để thực tập Phật pháp – điều vô cùng quan trọng cho một người và cho tất cả mọi người.

Nếu bạn có thể nhìn và cảm nhận sự thật của Phật pháp, và tiếp tục thực tập trong nguồn sáng của sự cảm nhận đó, thì sẽ không còn nghi ngờ gì về việc bạn mang lại lợi lạc to lớn cho những người có liên hệ với bạn và đặc biệt là cho đất nước này. Sẽ không còn nghi ngờ gì về khả năng cứu giúp chúng sinh khỏi vô vàn vấn đề và mâu thuẫn. Do dó, thực hành Phập phát phải được nhìn nhận một cách nghiêm túc và thực hiện một cách chân thành. Điều này là phần quan trọng nhất trong việc định hình đời sống của một người, và không chỉ một đời sống này mà tất cả những đời sống tiếp theo. Thực hành Phật pháp là cầu nối không gì có thể so sánh và duy nhất có thể tin tưởng được để kết nối giữa hạnh phúc tạm thời và hạnh phúc vĩnh cửu của một người. Ý nghĩ về chủ thể và vật thể có từ muôn vạn kiếp trước và là một phần của điều kiện của sự đeo bám. Từ muôn vạn kiếp trước, sự vô minh đã đưa chúng ta rơi vào cõi Ta bà  – Samsara. Trong quá khứ, trong tương lai và trong hiện tại, tâm trí có muôn ngàn cách để biểu lộ. Và khi mà bản chất chân thực của tâm được quan tâm, thì không có cả màu sắc, hình dáng và vị trí mà tâm hoặc nhận thức của nó có thể được chỉ ra.

Bản chất của tâm vượt lên trên tất cả vật chất. Điều quan trọng là khi thiền định, tâm chúng ta không bị lôi kéo về tương lai, hồi tưởng lại quá khứ mà ở nguyên hiện tại. Hiện tại của tâm là thực hành cần được tất cả quý vị phát triển.

Bài giảng được thực hiện tại Karma Triyana Dharmachakra, tháng 8 năm 1980.

 


More information:



Share: